Manga & Anime

[Character Review] Kano Shuuya – Kẻ dối trá đơn độc

Kagerou Project là câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ giữa những đứa trẻ “đơn độc”. Chúng mang trên mình quá khứ đắng cay, lại thêm những nghịch lí hiển nhiên để rồi trở nên lạc lõng giữa dòng người cùng sự tuyệt vọng, bất lực mà chỉ chúng mới có thể thấu hiểu.


Người ta thường nói, hoàn cảnh tạo nên tính cách.

Không ai trên thế giới này sinh ra đã là một kẻ sống cách ly với xã hội, là một người có tâm hồn vui vẻ lạc quan hay là một đứa nhóc tự cô lập chính bản thân mình.

Kagerou Project là câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ giữa những đứa trẻ “đơn độc”. Chúng mang trên mình quá khứ đắng cay, lại thêm những nghịch lí hiển nhiên để rồi trở nên lạc lõng giữa dòng người cùng sự tuyệt vọng, bất lực mà chỉ chúng mới có thể thấu hiểu. Dẫu cho có mang những năng lực siêu nhiên, chúng cũng chỉ là những con người bị cuốn trong bi kịch, sự dằn vặt cùng nỗi ám ảnh của chính bản thân.

Kano Shuuya là một trong “những đứa trẻ cô độc” đó.

Bạn có hiểu được, thế giới của một đứa bé đã đánh mất đi những gì mình trân trọng nhất sẽ ra sao không?

Từ nhỏ, Kano đã là một đứa bé ngoan. Cậu vô cùng thương yêu người mẹ của mình, luôn muốn dành những điều tốt nhất cho bà. Người ta nói, cậu không có bố, và cậu cũng không cần bố. Đối với mẹ, Kano đã nảy sinh một sự ỷ lại khó hiểu. Dù hết lần này đến lần khác, cậu phải chịu những trận đánh của bà, dù hàng xóm có buông những lời dèm pha về hai mẹ con đi chăng nữa, cậu vẫn luôn im lặng chịu đựng hết thảy. Vì Kano nghĩ rằng, tất cả đều là lỗi của mình, vì mình nên mẹ mới phải bực tức, vì cậu đã làm mẹ buồn. Vậy nên Kano đã luôn tìm cách để có thể “giấu đi những vết thương” mà theo cậu, đó là lí do khiến mọi người xua đuổi, ghét bỏ bà. Tình cảm mà Kano dành cho mẹ đã lớn hơn tất cả, bà đã trở thành chấp niệm, thành động lực để cậu tiếp tục sống. Chỉ cần có mẹ, thế giới quanh cậu dường như không thể nào trở nên tươi đẹp hơn nữa.

Trớ trêu thay, cuộc sống hạnh phúc mà Kano hằng mong ước lại chẳng được lâu.

Một ngày nọ, một tên cướp đột nhập vào căn nhà nhỏ của hai mẹ con cậu, là cái ngày cậu mất đi chỗ dựa tinh thần duy nhất. Cậu bị tên cướp giữ làm con tin. Và mẹ cậu thì tìm mọi cách để cứu đứa con trai yêu dấu của bà. Vào giây phút mẹ của Kano lao đến tên cướp hòng giằng cậu ra, cậu đã lầm tưởng bà đang định lấy đồ trang sức ở phía sau mình và cố hết sức để có thể vùng ra khỏi hắn. Trong khoảnh khắc đấy, cậu chọn hy sinh thân mình, chỉ hy vọng mẹ cậu có thể sống.

“Con xin lỗi vì đã không thể lấy được đồ trang sức cho mẹ.
Con xin lỗi vì đã là một đứa con vô cùng vô dụng và ngu ngốc.
Nhưng chỉ cần mẹ chạy thoát, với con là đủ rồi. Con sẽ cản đường hắn giúp mẹ.
Chỉ cần, chỉ cần trong giây phút cuối cùng, mẹ có thể nghĩ rằng đã may mắn khi sinh con ra, là con đã mãn nguyện rồi.”

Phải mạnh mẽ đến cỡ nào, mới có thể quyết tâm được đến vậy? Phải có tình yêu mãnh liệt đến chừng nào, mới có thể khiến một cậu bé quyết định hi sinh tất cả như thế? Số phận nghiệt ngã làm sao, khi đã tước đoạt đi những gì Kano yêu thương nhất ngay trước mắt cậu.

Art by 烏鴨
Art by 烏鴨

Tỉnh dậy, Kano trở thành một quái vật mang màu mắt đỏ, với khả năng đánh lừa thị giác của người khác. Khi tỉnh dậy, cậu không còn gì hết. Hiện thực cay đắng hòa cũng với chút tự huyễn ngọt ngào, đan vào nhau như một liều thuốc độc dần nhen nhóm trong tâm hồn trẻ thơ của cậu bé nhỏ, nhấn chìm cậu vào trong đó. Kano đeo lên một chiếc mặt nạ giả dối, hòng xoa dịu trái tim đã vụn vỡ, bắt đầu gây dựng nên những vở kịch của cuộc đời.

Kano được đưa đến cô nhi viện, rồi được đón về một căn nhà nhỏ cùng hai đứa trẻ khác. Rồi cậu gặp cô ấy. Người con gái sáng chói hơn bất cứ ai Kano từng gặp, người đã khơi dậy những niềm tin nhỏ nhoi trong tâm hồn đang dần mục ruỗng của cậu. Đó là người đã cho cậu một nơi để gọi là “nhà”, là người tự xưng sẽ là chị của cậu, là người đã hứa rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho mọi người.

Kano nhìn thấy hình bóng mẹ phảng phất trong Ayano. Với cậu, cô là một sự tồn tại đặc biệt. Từng chút một, như một làn giai điệu ngọt ngào đi sâu vào lòng người, cô  đã để lại một dấu ấn không thể nào phai mờ trong cuộc sống của Kano, khiến cho tâm trí cậu lúc nào cũng ngập tràn hình ảnh của người con gái với nụ cười tỏa nắng ấy.

Ayano yêu thích sắc đỏ, cũng là màu mà cậu rất ghét.

Ayano đã tô điểm cho màn đêm đen tối này bằng màu đỏ “anh hùng” với tất cả niềm tin và sự lạc quan mang đầy sức sống.

Cũng chính Ayano là người đã ôm cậu vào lòng bằng tất cả tình yêu và sự ấm áp, trao cho cậu những cảm xúc mà cậu vẫn thèm khát bấy lâu.

Kano quyến luyến cái cảm giác hạnh phúc đó. Nó là thứ đã rất lâu rồi cậu không có được: cảm giác của một gia đình. Kano đã đi gỡ chiếc mặt nạ vô cảm, không còn tự cô lập chính bản thân mình để có thể tham lam tận hưởng khoẳng khắc đầy diệu kì này.

Bạn có hiểu được cảm giác khi lần thứ hai phải chứng kiến người mình yêu thương nhất chết ngay trước mặt?

Tuyệt vọng làm sao, khi cậu không thể làm bất cứ điều gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn nụ cười đầy cay đắng kia khuất dần sau lan can sân thượng. Thật nghiệt ngã làm sao, khi kẻ đã hại chết chị hai, lại yêu cầu cậu giả làm xác của chị để che mắt mọi người. Quả là một trò đùa ác độc của thứ gọi là định mệnh.

Cậu không thể nói với bất cứ ai. Bí mật mà Kano cùng người chị luôn che giấu, cậu cũng chỉ có thể giữ cho riêng mình. Một gánh nặng to lớn trút xuống bờ vai bé nhỏ đó. Không thể cùng ai chia sẻ, không ai có thể hiểu được nỗi lòng này. Như để lừa dối tất cả, cậu lại bắt đầu sống trong ảo mộng của riêng mình.

“Ôi thật là dơ bẩn làm sao, tôi lại không ngừng nói dối.”

44080654_p5
Art by 烏鴨

Tôi chợt nhận ra rằng, đằng sau chiếc mặt nạ kia, chính là một tâm hồn dễ tổn thương hơn ai hết. Cậu có thể lừa dối mọi người, nhưng lại không thể lừa dối chính bản thân mình. Càng tỏ ra mạnh mẽ, khi té ngã sẽ lại càng đau.

“Chị hai, tại sao chị lại chết…”

Khoảnh khắc cậu dựa lên vai Seto khóc lớn, bộc bạch hết tâm can của mình, tôi cũng biết rằng, Kano rất cần một người ở bên để có thể cùng cậu tâm sự, cùng chia sẻ gánh nặng. Chiếc mặt nạ cậu đeo cũng dần tan biến từ giây phút cậu sống thật với chính mình.

Biết đâu trong một vòng lặp khác, ở nơi không bị trói buộc bới cái tương lai quá đỗi khắc nghiệt kia, khi chiếc mặt nạ giả dối Kano vẫn đeo bấy lâu biến mất, cậu lại có thể một lần nữa, vui đùa bên chị hai và mọi thành viên trong Mekakushi Dan, ở bên cạnh những con người đã mang lại cho cậu niềm hạnh phúc và cả sự ấm áp diệu kì ấy.

Và trên nhất, để cho cậu được làm một đứa trẻ như cậu vẫn là.

Acedia

Previous Article[Rating] Anime: 5cm/s
Comments (0)

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Takoyaki

Copyright 2015 Fuel Themes. All RIGHTS RESERVED.