Manga & Anime

[Anime Review] 5cm/s – Phần 1: Oukashyou – Những cánh anh đào

      Mở đầu bộ phim là hình ảnh của một cánh hoa anh đào lẻ loi đang rơi, đáp xuống một vũng nước nhỏ phản bóng một cành cây anh đào trơ trọi. Khi bắt đầu bằng hình ảnh ấy, một cánh anh đào lẻ loi nổi trên mặt của một vũng nước trong một muôn vàn cánh anh đào rơi như mưa, như tuyết, Shinkai Makoto đã báo trước về sự cô đơn, lẻ loi sẽ đi suốt bộ phim. Tiếp sau đó là những cánh hoa anh đào rơi trên nắp cống, len qua khe hẹp giữa những chiếc xe hơi và những tường ngăn phố, phủ đầy mặt đường, trượt dài qua những con dốc. Và hai đứa trẻ xuất hiện, đi chầm chậm, chạy, đuổi bắt nhau qua những con phố, Tohno Takaki và Shinohara Akari. Cô bé Akari chạy trước, chạy qua chỗ giao nhau giữa đường dành cho người đi bộ và đường ray tàu điện, tại đây, cậu bé Takaki bị ngăn lại bởi những thanh chắn, chiếc tàu điện lạnh lùng lướt qua. Văng vẳng là đôi mắt xoe tròn của Akari hứa hẹn về lần nữa, được cùng nhau ngắm hoa anh đào rơi.

Chấm dứt đoạn đầu trong kí ức của Tohno Takaki về Shinohara Akari.

      Những đoạn kí ức tiếp theo xuất hiện theo dòng thư của Akari gửi cho cậu bé. Hình ảnh cậu đứng một mình chỗ hộp thư, hình ảnh sân bóng đá vắng người với điểm nhấn duy nhất là chiếc khung thành màu xám trắng, dãy hành lang lớp học không bóng người, Takaki cô độc giữa lớp học với lá thư viết tay của Akari, chiếc xe tải mini nép bên lê đường dưới cái nắng nóng của mùa hè,… Tất cả những hình ảnh trong khung hình đều làm nổi lên một vật, một vật nằm trơ trọi ngay vị trí nó vốn thuộc về. Bằng những hình ảnh ấy, Shinkai Makoto không kể về nỗi cô đơn của cậu bé sống ở Tokyo, tự người xem ghi nhận những hình ảnh ấy trên nốt nhạc đơn điệu đi cùng những bức thư của Akari. Ở đây có một một sự tương phản rất rõ rệt nhưng vẫn rất cân bằng. Những bức thư Akari gửi, giọng thư của cô bé đều đều vang lên tạo cho người xem cảm giác như Akari ở rất gần, rất gần Takaki nhưng những hình ảnh về sự đơn độc trong cuộc sống thường nhật của cậu bé, ở lớp học, trên con đường về nhà, trong căn phòng bé nhỏ,.. lại tạo hiệu ứng tương phản với những bức thư. Sự gắn kết giữa Takaki và Akari, sự cô độc của Takaki được cân bằng dựa trên những nốt nhạc không quá trầm, không quá bổng, lơ lửng, chậm chạp rơi. Và người xem chỉ chợt nhận ra sự cô độc đó xen lẫn với mối dây gắn kết giữa Takaki và Akari khi một cánh chim xuất hiện trong điểm nhìn của cậu bé, bay vút lên bầu trời ngả màu tối, qua những đám mây và có vẻ như bay đi xa xôi lắm, để vụt ngang đầu của cô bé ngồi trên băng ghế ven đường, đang đọc sách, nghĩ về Takaki và ngẩng đầu nhìn chú chim vừa bay qua.

      Đoạn đầu của phần Oukashyou là đoạn để lại ấn tượng nhiều nhất trong phim; có lẽ vì đó là đoạn bắt đầu và khá tươi sáng với màu hồng phấn tuyệt đẹp của những cánh hoa anh đào. Đây cũng là đoạn giàu tính ngôn ngữ hình ảnh nhất trong phim. Bằng việc phối những hình ảnh tĩnh xen kẽ những khung ảnh động trên màu sắc trung tính và có phần hơi trầm, Shinkai Makoto đưa vào phim sự nhẹ nhàng, sâu lắng những từ đoạn cánh chim bay vút lên bầu trời với góc quay nghiêng, chao mình theo cánh chim, chính ông cũng âm thầm báo trước cho người đọc một sự chuyển mình trong mạch phim.

      Từ trên cao dõi theo cánh chim, điểm nhìn trong phim bắt đầu đi thấp xuống dần, quay lại, đáp trên bàn học của cậu bé Takaki. Từ đấy, bộ phim bắt đầu chuyển động, từ hình ảnh một chiếc xe đạp với giỏ xe đầy những lon nước ngọt dưới cơn mưa. Mưa như trút đi sự trầm lặng trước đó của phim, và từ hình ảnh những cơn mưa, mạch phim bắt đầu chuyển động. Những cảnh quay với hình ảnh hai đứa trẻ tiểu học bị bạn bè trêu ghẹo nép vào nhau đan xen với những cảnh di chuyển trong thành phố của cậu học sinh cấp hai Takaki. Chầm chậm. Từ tốn. Nhanh dần. Phim bắt đầu đẩy nhanh vận tốc khi cậu bé Takaki quyết định đi gặp Akari. Đó là một chặng đường dài trong tuyết trắng. Người xem khi ấy có thể đã thắc mắc: “Cậu bé đã cô đơn đến mức nào khi quyết định đi xa đến thế để tìm điểm tựa của mình là Akari?” Và nỗi cô đơn của cậu bé trung học cơ sở Takaki nhanh chóng được lột tả trên những chuyến tàu điện.

      Những chuyến tàu điện lao đi trong trời tuyết, nhưng cũng phải vì thời tiết mà có lúc phải dừng lại. Tại mỗi điểm dừng chuyển tàu vì tuyết đóng dày trên đường ray, Takaki thêm một lần tuyệt vọng. Không phải ngẫu nhiên mà Shinkai Makoto đưa nhiều đoạn tắt vào chuyến hành trình của Takaki đến thế. Tại mỗi điểm dừng, hình ảnh Takaki cô độc trên băng ghế, nhìn ra cửa sổ, nắm chặt tờ lịch trình xe điện, đan xen với những dòng cảm xúc mông lung và kí ức trong quá khứ lại được làm rõ hơn, rõ hơn, khắc vào tâm trí người xem một nỗi đau về sự cô độc.

      Kết thúc cuộc hành trình, Takaki đến được chỗ của Akari, hai đứa trẻ lại hẹn về một lần lại được cùng nhau ngắm hoa anh đào.

Tiên-paana

Phần mở đầu | Phần 1 | Phần 2 | Phần kết

Comments (0)

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Takoyaki

Copyright 2015 Fuel Themes. All RIGHTS RESERVED.