Manga & Anime

[Anime Review] 5cm/s – Phần 2: Kosumonauto – Nhà du hành vũ trụ

Kosumonauto là phiên âm trong tiếng Nhật của từ Cosmonaut – nhà du hành vũ trụ

     

Những thước phim trong phần này có phần chuyển động nhiều hơn so với phần Oukashyou. Song nếu xét về tổng thể, Kosumonauto lại có nhịp phim đều đặn và nhẹ nhàng hơn.

Bắt đầu Kosumonauto là hình ảnh cô bé Sumida Kanae, bạn học cùng trường với Tohno Takaki một mình chạy xe trên con đường dài như vô tận. Giữa những cánh đồng, một chiếc xe bán tải mini chạy vụt lên, chị của cô bé Kanae hạ kính, hỏi cô bé về chuyện ở trường. Từ khuôn ảnh này, con đường giữa những cánh đồng trải rộng, đi sâu vào mắt người xem để dừng lại tại tờ phiếu điền nguyện vọng sau khi tốt nghiệp cấp ba của cô bé. Hình ảnh tờ phiếu điền nguyện vọng chính là chất liệu trọng tâm trong phần này: những câu hỏi về tương lai.

Phim có một chuyển biến khá thú vị là được kể bằng nhiều nhân vật và trong phần Kosumonaut, người kể chính là Sumida Kanae. Từ điểm nhìn của Kanae, hình ảnh của Takaki hiện ra. Cậu bé ngày đó giờ là cậu học sinh cấp ba, tham gia câu lạc bộ bắn cung thay vì chui rúc trong xó thư viện như hồi tiểu học. Trong bộ quần áo của tổ cung đạo, hình ảnh cậu hiện lên với đôi mắt tập trung, giương cánh cung và bắn. Hình ảnh trọng điểm của Takaki trong thời điểm này chính là đây, những mũi tên. Trong cung đạo, người Nhật có một quan niệm là tâm không tịnh thì mũi tên bắn ra không thể có đường bay chính xác được. Bằng hình ảnh Takaki lãnh đạm cùng đôi mắt đầy sự tập trung, nhưng lại bắn ra những mũi tên không bao giờ đi vào hồng tâm, đạo diễn Shinkai Makoto đã thành công trong việc khéo léo sắp đặt một nội tâm lay động trong những khuôn ảnh tĩnh.

Những hình ảnh còn lại của phim trong phần này là cuộc sống thường nhật của cô bé Kanae, lẽo đẽo đuổi theo Takaki, người chẳng buồn để tâm đến chuyện bước đi. Giữa những trăn trở về ước mơ tương lai của mình, giữa mong muốn đuổi theo Takaki của Kanae, là Takaki trầm lặng bước đi không tương lai, không ước mơ. Phim trở nên sáng sủa hơn nhờ điểm nhìn và mạch kể của Kanae là điểm nhìn và mạch kể của một cô gái trung học ngây thơ, trong sáng. Và những khoảnh khắc phim tối nhất hay sáng nhất đều có liên quan đến Takaki. Phần Kosumonauto dần khép lại bằng hình ảnh Takaki ngồi trên ngọn đồi và chiếc điện thoại chứa những dòng tin nhắn chưa bao giờ gửi. Kể cả trong đôi mắt của một cô gái hồn nhiên như Kanae, hình ảnh mà Takaki lưu lại đã rất tối.

Điểm nhấn cuối cùng và cũng là điểm nhấn quan trọng nhất về mặt hình ảnh cũng như tính biểu trưng được sử dụng trong phim nói chung và phần Kosumonauto này nói riêng là hình ảnh con tàu vệ tinh được phóng tại vùng quê Kanae và Takaki đang ở. Khi Kanae bắt đầu tuyệt vọng trên con đường chạy theo Takaki, khi thời gian để quyết định nghề nghiệp tương lai của cô bé dần hẹp lại, con tàu vệ tinh được phóng. Hình ảnh con tàu rời bệ phóng, với khói mù mịt nhưng vút bay lên bầu trời cao đầy mây là một hình ảnh ấn tượng đối với người xem. Cái ấn tượng về con tàu đó không chỉ nằm ở sự chi tiết trong nét vẽ, màu sắc của khung hình mà là cách mà người xem nhìn thấy nó bay lên. Từ một điểm nhìn thấp rất thấp, như là điểm sát đáy của cảm xúc mà Kanae dành cho Takaki, như điểm thấp nhất mà nỗi cô đơn của Takaki đã đạt đến lúc đấy, con tàu bay lên, người xem hướng theo đuôi của con tàu, rộng ra, rộng ra, một cái nhìn tổng quát cả một khu vực, rồi theo đó, hướng lên bầu trời, xuyên qua những đám mây và bùng nổ trên phương diện xúc cảm. Hình ảnh con tàu bay đó chính là đại diện do cảm xúc, những ước mơ bị kiềm hãm của Kanae. Đó cũng chính là lý do mà phần thứ hai lại có tên là Kosumonauto – Cosmonaut, nhà du hành vũ trụ. Đó giống như là mơ ước thuở bé của bao đứa trẻ, mơ ước được bay thật xa, thật tự do trong không trung. Hình ảnh con tàu ấy bấy lâu im lặng trên mặt đất như bị mắc kẹt, mắc kẹt mà Takaki đã chịu đựng trên những chuyến tàu năm xưa, chờ đợi một phút giây để bùng nổ.

Tiên-paana

Phần mở đầu | Phần 1 | Phần 2 | Phần kết

Comments (0)

Leave a Reply