Manga & Anime

[Character Review] Yoh Asakura – Kì 1: một nam chính luôn đứng ở hậu phương

 

Shaman King (シャーマンキング) là một shounen manga của tác giả Hiroyuki Takei, phát hành từ năm 1998 đến 2004 trên tạp chí Weekly Shounen Jump. Sau 4 năm gián đoạn, bộ truyện kết thúc năm 2008 và bản hoàn chỉnh này (kanzenban) được Shueisha chịu trách nhiệm xuất bản.

Khác với nhiều bộ manga khác, Shaman King chú trọng khai thác đồng đều các nhân vật trung tâm. Tuy thú vị và cũng có phần lạ nhưng vô hình trung cách làm này lại làm cho ấn tượng về nhân vật chính, Yoh Asakura, trong mắt người đọc mờ nhạt hơn. Thậm chí nếu so với các nhân vật “cận chính” và cả phản diện, ai ai cũng có quá khứ riêng đặc sắc, cũng có mảng tối trong tâm hồn, cũng có nhiều chiêu thức hay ho phô diễn sức mạnh, thì một Yoh hay nói hay cười lại có vẻ càng lép vế.

“Nhân vật phụ trá hình nhân vật chính”, “con ghẻ của tác giả”, “nam chính hậu phương”, tôi thường gọi đùa cậu như vậy. Thật ra trong mắt tôi, Yoh mới là nhân vật được xây dựng đặc sắc nhất.

Lý do chính yếu làm cho Yoh khó phân tích không phải là do cậu ta quá bình thường, mà là do môi trường tác động đa chiều và hỗn độn. Đôi khi một nét tính cách được tạo nên bởi nhiều nguyên nhân. Đôi khi một nguyên nhân định hình cho nhiều loại tính cách. Tôi chỉ có thể tạm thời phân chúng thành hai phần chính: Cô đơn và Tự do, Thực lực và Trưởng thành.

======

Đầu tiên là nói về Cô đơn và Tự do.

Cô đơn là yếu tố lớn nhất chi phối con người Yoh. Nếu như nói con người cậu giống như quả cam nhiều múi, có nhiều tính cách khác nhau; thì cô đơn ở đây giống như nước cam, căng tràn trong mỗi “múi tính cách” đó. Và sự cô đơn đó bắt nguồn từ gia đình. Yoh rất ít nói về những người phụ nữ trong nhà, và hầu như không nói chuyện với họ. Còn với cha, cậu gọi ông bằng tên, Mikihisa. Đối với một người tình cảm như cậu, sự xa cách đối với người thân này có vẻ không hợp lý khi mà Yoh hầu như không gắn bó với người thân.

Trong thế giới manga-anime rộng lớn, chuyện một nhân vật chính không tương tác nhiều với gia đình cũng không phải điều mới lạ. Điểm khiến cậu ta khác biệt có lẽ là do gia đình Asakura đã muốn giết cậu ngay từ lúc mới chào đời. Sự tồn tại của cậu là một chuyện bất ngờ: ai mà đoán trước được kẻ điên muốn hủy diệt nhân loại 500 trước lại đầu thai vào một cặp sinh đôi. Không giết được hai anh em cậu, cha cậu là Mikihisa thất vọng đến mức phải bỏ nhà để lên đường khổ luyện, cá nhân tôi cảm thấy ông chỉ ích kỉ muốn chạy trốn khỏi thất bại của mình. Mẹ cậu trở lại làm miko trong đền thờ, bà ngoại tiếp tục ở trên núi để dạy dỗ các itako.

Cậu vốn không lớn lên bằng sữa mẹ, không được ngồi bên bà nghe chuyện cổ tích, không hề nghe chỉ bảo của cha. Họ cũng không thể bỏ rơi cậu không lo vì giờ đây Yoh lại là niềm hi vọng duy nhất để trừ khử Hao, anh trai cậu. Cậu đã lớn lên như thế, với một ông nội nghiêm khắc, một cô người hầu bé tí hơn cả cậu, và một ngôi nhà trống vắng “lớn hơn cả sở nhà đất Tokyo”. Yoh thuở nhỏ ít khóc (vì ít khi được dỗ), cũng ít khi đòi hỏi thứ gì, nhưng cậu ta vẫn là một đứa trẻ. Chiếc headphone mà Yoh hay đeo, vốn là hình ảnh biểu trưng cho bản tính vô tư, yêu đời của cậu lại có nguồn gốc không vui vẻ gì. Trong phần character profile của bản kanzenban, Takei-sensei tiết lộ đó là tai nghe của Mikihisa, Yoh năm 4 tuổi đã thử đeo nó để cảm thấy được gần cha hơn. Lý do nghe thật trẻ con nhưng cũng thật đau lòng.

Tôi không nói nhà Asakura không hề yêu thương máu mủ của mình, điều đó quá cực đoan, nhưng giữa hai bên dường như có một khoảng cách không thể lắp đầy được. Họ dường như không được chuẩn bị để nuôi dạy đứa trẻ này. Ngoài pháp thuật, cái duy nhất Yoh có thể học trong thời thơ ấu là cách tự giải quyết mọi chuyện một mình. Việc cậu bị bắt nạt ở trường, bị cô lập là chuyện gia đình ai cũng biết, nhưng khi trò chuyện tuyệt chẳng ai buồn nhắc đến. Khi Matamune hỏi, Yoh cũng chỉ cười, tâm sự buồn phiền đôi chút rồi lại vui lên ngay. Lúc đó cậu mới 8 tuổi.

Nếu không tìm cách tách bản thân ra khỏi gia đình, nếu cứ tiếp tục hy vọng và tìm kiếm tình yêu thương từ người thân, có lẽ Yoh đã không thể trở thành một Yoh đủ mạnh mẽ để cứu Anna, cũng có lẽ sẽ không bao giờ có được những người bạn mới tại Tokyo. Nhưng bức tường cậu xây nên quá vững chãi, đến mức nó đã trở thành một phần tất yếu của con người cậu. Tại thời điểm truyện diễn ra, Yoh đã có Anna cùng rất nhiều bạn bên cạnh, nhưng khoảng cách mà cậu ta giữ giữa bản thân mình và phần còn lại của thế giới vẫn xa xôi như vậy, người khác có muốn cũng không thể tiến gần. Rất hiếm khi, thậm chí gần như không có khi nào cậu ta quàng vai, nắm tay, hay nhào vào giỡn hớt với các bạn, dù đó là những chuyện rất bình thường của con trai 13, 14 tuổi. Cả Anna ngoài trừ lần gặp gỡ lúc bé cũng hiếm khi đụng vào cậu ta. Ở những buổi tiệc vui nhộn sum họp cả nhóm, Yoh thường ngồi ở một góc, không quá cách xa mọi người nhưng cũng không ở trung tâm, ngoại trừ nụ cười luôn túc trực trên môi thì rất ít khi nói chuyện.

Tuy nhiên, tuổi thơ đơn độc cũng đã giúp Yoh có một tinh thần làm việc độc lập và cả sự tự do tuyệt đối.

Khi làm việc Yoh thường đi một mình, tự suy nghĩ và tự quyết định, dù hay tỏ ra là phải hỏi ý kiến người khác nhưng vẫn làm theo quyết định bản thân là chính. Tuy có chút nông nổi, nhưng ngược lại Yoh toàn quyền làm chủ với cuộc đời mình. Cậu bất chấp mọi thứ cứu bạn bè, dù là thân hay không thân, thậm chí từ bỏ ước mơ (như lúc cứu Ren); hay phải bỏ mạng (với Manta vào vòng sơ khảo, với Chocolove vào vòng chính thức của Shaman tournament). Cậu không tự cho phép mình lún quá sâu vào chuyện đời tư và những quyết định của người khác, thường ủng hộ theo những quyết định mà các bạn cậu lập ra cho bản thân họ, dù là tốt hay xấu (Lyserg). Cậu gợi ý để họ tự chia sẻ câu chuyện của mình, chứ không đòi hỏi, khi họ cần bí mật, cần ra đi cũng không níu kéo (Ren lúc phải về nhà Tao, Lyserg lúc gia nhập X-law). Có lẽ vì vậy mà mọi người quý trọng Yoh. Cậu không hẳn biết hết là mình cần phải làm gì, không hẳn là người dẫn đường, là người bạn tốt nhất. Nhưng ở bên Yoh khiến người ta cảm thấy dễ chịu, cảm thấy có thể thoải mái được là bản thân mình.

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Đó là sự tự do của cậu: nói lời ấm áp mà không ngại ngùng; làm việc tốt không cần đáp lại; tin tưởng mù quáng vào một chân lý trẻ thơ dù bị chê cười. Tìm cách cứu tất cả những ai đi qua đời mình. Không chơi gian lận dù chấp nhận bị gian lận. Không phân tốt xấu. Sự tự do của cậu ta là làm và nghĩ những gì mình thích, biết cách làm thế nào để không phải hối hận.

Trong Yoh không có sự bi kịch thường thấy của các nhân vật manga. Cậu dường như không có mảng tối, không lo nghĩ nhiều, không suy tư về cuộc đời cũng không nói ra được những điều sâu sắc, nhưng đó lại là điểm làm tôi thích Yoh hơn cả. Cậu cô đơn, nhưng thay vì đau khổ khép kín bản thân và chờ đợi “một nửa” của đời mình đến giải thoát, cậu tự cứu lấy mình và còn làm chỗ dựa cho những người xung quanh. Cũng chính sự cô đơn ấy đã cho cậu tự do, cho cậu tính cách mạnh mẽ và dễ mến như hiện tại.

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi,” nghe người khác nói có thể chỉ là một câu an ủi sáo rỗng, nhưng khi nghe nó thoát ra khỏi miệng Yoh Asakura, tôi lại có thể thấy được những năm tháng tuổi trẻ kiên cường ấy của cậu ta.

Kì 1Kì 2 | Kì 3

princessrinyuki

Comments (1)
  1. tín says:

    Bài viết hay thật đấy, mình đọc bộ này hồi nhỏ quá ít chú ý đến các điểm nhấn này mà chỉ coi đập lôn là chính ^^ Chắc phải đọc lại một lần mới được.

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Takoyaki

Copyright 2015 Fuel Themes. All RIGHTS RESERVED.