Manga & Anime

[Character Review] Himekawa Tatsuya – Khi những thứ anh có chỉ là Tiền

Trong thế giới shounen đương đại, khi việc xây dựng những hình tượng anh hùng theo phe chính nghĩa đã nhan nhản đến mức nhàm chán, thì các anime/manga theo xu hướng “phản anh hùng” lại nổi lên như một món ăn mới lạ thu hút nhiều độc giả. Bất mãn, bất trị và bất bại, những nhân vật đứng ở ranh giới chính tà đó thường khó đoán và thu hút rất nhiều sự tò mò của độc giả. Họ là Alucard (Hellsing), Uchiha Itachi (Naruto), Light Yagami (Death note)… mỗi người đều có cá tính riêng, sức hút riêng, một phong cách “đội trời, đạp đất” rất riêng, đến mức phe thiện giữ họ lại cũng không nổi, phe ác tiếp nhận họ cũng không xong.

Và “Bad Guy” Himekawa của Beelzebub nổi lên như một nhân vật xứng đáng được đứng trong hàng ngũ của những con người phe thiện chẳng giữ, mà phe ác cũng không dung ấy:

Không có gì không thể mua được bằng tiền!”

Đầu tiên để nói về Himekawa thì anh được miêu tả với vóc dáng khá “kì dị”. Anh sở hữu mái tóc Pompadour huyền thoại, mặc áo sơ mi hoa, đeo kính râm màu và dùng roi điện. Nhìn kiểu gì cũng không giống mẫu anh hùng mà người ta vẫn thường tưởng tượng đến. Nếu đặt cái ngoại hình đó vào trong đám “đầu trâu mặt ngựa” Tohoushinki thì điều đáng ngạc nhiên là Himekawa chẳng tạo được sức chú ý nào cả. Vì sao ư? Vì cứ cho là anh kì dị đến đâu thì cũng chẳng thấm tháp gì so với tổ hợp các băng nhóm quỷ/người – những kẻ luôn làm náo loạn trường. Nhất là khi Himekawa được ví như một trong bốn kẻ cầm đầu Ishiyama nhưng sức mạnh lại chỉ thuộc hàng yếu nhất.

Vậy từ đâu mà tôi lại chú ý đến Himekawa? Từ đâu tôi lại hứng thú với kiểu người như thế?

Tất cả có thể trả lời trong một chữ: Tiền.

Nhắc đến Himekawa là nhắc đến tiền.

Bạn có bao giờ tự hỏi điều này, bạn sẽ làm gì nếu có 5 triệu yên Nhật trong tay?

Cách đây không lâu tại Việt Nam đã có một chị bán ve chai nhặt được 5 triệu yên trong chiếc loa thùng cũ. Sự việc đó sau này đã lên báo, làm dấy lên một làn sóng nho nhỏ trong xã hội. Chị bán ve chai có cơ hội đổi đời, có cơ hội trở thành triệu phú… Vậy bạn thử tính xem, gia tài của cậu ấm Himekawa phải có đến bao nhiêu lần của cái 5 triệu yên đó, đến mức anh có thể mua được trực thăng, mua được tòa nhà, mua được lòng người… Để sau cùng anh tặc lưỡi nói: “Chỉ là chút tiền lẻ thôi mà”.

Himekawa hay sống theo cái kiểu “Có tiền mua tiên cũng được”. Và cách sống đó thường mang những mặt lợi hại khác nhau. Trước tiên là về mặt sung túc. Chẳng phải bàn cãi khi Himekawa sở hữu những chung cư, những khách sạn, du thuyền, phi cơ… Anh là ông hoàng tiền bạc, người có thể dùng tiền để mua lấy tất cả. Nhưng ít ai biết, đằng sau lớp giấy bạc chính là niềm cô đơn. Vì xung quanh Himekawa chẳng có gì ngoài tiền. Không người thân. Không bạn bè. Tất cả chỉ là đám đàn em luôn miệng gọi anh bằng “cậu chủ”. Người ta bảo rồi, ông trời chẳng cho không ai cái gì. Giàu có bao nhiêu cũng không mua được tình cảm, nghèo khó bần tiện có khi lại gặp được yêu thương. Himekawa đã từng cô độc. Anh không có bạn. Anh ngày ngày chỉ có tiền làm thú vui. Dù trước mắt mọi người nhìn thấy là một Himekawa ngạo nghễ, coi trời bằng vung, nhưng trong thâm tâm ai dám chắc anh không một chút chạnh lòng? Himekawa là kẻ sẽ kế thừa một tập đoàn lớn nên ngoài việc trở thành một con sói già mưu mô xảo quyệt, anh còn phải tự tạo cho mình cái suy nghĩ không được tin tưởng bất kì ai. Vì biết đâu một ngày nào đó chính những người anh em kết nghĩa ấy sẽ quay sang trở mặt với mình? Và người tự tôn như Himekawa không bao giờ có thể chấp nhận được sự phản bội kinh khủng ấy.

Nhưng may mắn cho Himekawa, Beelzebub là một manga hài, cho nên Tamura Ryuuhei sensei không chú trọng miêu tả rõ niềm cô đơn của anh đến thế. Himekawa sau khi bị Oga đập một trận tơi bời liền trở thành cánh tay đắc lực của kẻ mang sức mạnh quỷ vương. Từ đó anh cùng Oga, cùng các anh em Ishiyama vào sinh ra tử, quậy phá khắp nơi, đồng thời cũng gây nên biết bao chuyện dở khóc dở cười. Chẳng biết tự bao giờ mà trong lòng Himekawa đã coi cái tình nghĩa anh em ấy quan trọng hơn tất thảy.

“Trên đời này còn có nhiều thứ mà đến tiền cũng không thể mua được”

Himekawa không phải tuýp “phản anh hùng” quá đặc biệt, nhất là trong câu truyện được lồng ghép nhiều tuyến nhân vật “hay ho” như Beelzebub. Nhưng cái hay của Himekawa là anh vẫn khẳng định được cá tính riêng. Mỗi phân cảnh anh xuất hiện đều khiến người xem không thể rời mắt, không ngừng trông mong. Vì sự “bá đạo” của đồng tiền chính là sự “bá đạo” đặc biệt nhất. Vì hiện thân của anh chính là hiện thân của kẻ chi phối đồng tiền.

Tôi nghĩ bất cứ độc giả nào đọc truyện cũng ấn tượng về độ giàu có của Himekawa. Bản thân tôi cũng thích những lúc anh dùng tiền không suy nghĩ, thích những phát ngôn về tiền rất kinh điển. Nhưng điều chắc chắn đọng lại hơn cả, là niềm trân trọng bạn bè của anh. Đó là “mặt tốt” vượt trội. Là sự “lương thiện” của Himekawa. Anh đã vượt qua một hành trình dài, sát cánh bên bạn bè của mình, cùng chống đỡ những thế lực siêu nhiên. Nhờ những người bạn đó mà Himekawa đến gần hơn với công lý. Anh ngày càng có tư cách của một “anh hùng”.  

Dù sau này anh thay đổi như thế nào, dù anh có hoàn toàn là kẻ xấu, người tốt, hay vẫn nhập nhằng giữa ranh giới trắng đen, thì trong thâm tâm tôi, Himekawa vẫn luôn là nhân vật đem lại nhiều điều thú vị. Và tôi vẫn sẽ còn ngưỡng mộ anh nữa. Ngưỡng mộ anh nhiều tiền. Ngưỡng mộ anh “đại gia”. Ngưỡng mộ người đã từng một thời cô độc, nhưng giờ luôn tìm được niềm vui bên những “bằng hữu” của mình.

Previous Article[Manga Review] Ibitsu
Comments (0)

Leave a Reply