Manga & Anime

[Review] Hideyoshi Nagachika – Không có thứ gì đáng giá hơn tình bạn

Hide (Hideyoshi Nagachika) là bạn của Kaneki Ken trong Tokyo Ghoul, bộ horror đã từng một thời làm mưa làm gió trên các bảng xếp hạng những manga bán chạy nhất. Nếu Kaneki là nhân vật đau khổ nhất và được tác giả khai thác một cách triệt để thì Hide lại được giấu kín và khai thác một cách âm thầm lặng lẽ. Cậu chỉ là một con người bình thường, không có sức mạnh đặc biệt, là mô tuýp nhân vật rất dễ dàng bị lãng quên. Thế nhưng nếu để tâm và để ý mối quan hệ giữa Hide và Kaneki, người đọc hẳn sẽ nhận ra Hide là một nhân vật rất đặc biệt.

Ấn tượng đầu của tôi về Hide là một chàng trai ưa nhìn và hiền lành, một người bạn tốt để Kaneki tin cậy. Suốt từ đầu đến cuối truyện, Hide luôn luôn sống đúng với bản chất của mình. Dù có là một cậu học sinh bình thường hay đã bước chân vào tổ chức CCG, cầm vũ khí và bắt đầu chiến đấu với những sinh vật ăn thịt người, Hide vẫn luôn dịu dàng và ân cần quan tâm người khác: luôn hỏi thăm những người đồng nghiệp dù họ rất hiếm khi đáp lại; để ý từng lời nói, cử chỉ và thậm chí là cả cách hành động của họ. Không chỉ là để tìm hiểu về Kaneki, mà còn là vì sự đồng cảm khi bị đặt vào hoàn cảnh bắt buộc phải chiến đấu để tồn tại nữa.  

“Kaneki, hôm nay cậu trông có vẻ không ổn. Cậu có chuyện gì cần tâm sự với tớ à?”

Khi Kaneki chuyển hóa thành ghoul, cậu ấy đã lẩn tránh và cố giấu giếm mọi thứ. Dĩ nhiên với một người ân cần và tử tế như Hide, cậu chắc chắn sẽ nhìn ra có chuyện gì đó không ổn đang xảy đến với bạn của mình. Những lời quan tâm thật lòng, những cái nhìn như xuyên thấu tận tâm hồn và những câu đùa đầy ẩn ý đã phần nào thể hiện điều đó. Nếu Hide dũng cảm hơn một chút, phải chăng cậu ấy đã có thể khiến Kaneki kể ra tất cả mọi chuyện và hai người họ cùng chia sẻ nó như bạn bè vẫn thường hay làm? Kaneki rất quý giá với Hide và cũng như cách Kaneki che giấu sự tồn tại của ghoul để bảo vệ Hide, Hide cũng chỉ âm thầm quan tâm Kaneki để không làm tổn thương người bạn của mình.

Nhưng con người ai rồi cũng đến lúc phải thay đổi, sự biến mất của Kaneki ngày qua ngày càng làm sự bất an trong lòng Hide lớn hơn. Đứng trên lập trường của một người thật lòng và luôn hết mình vì bạn bè, tôi hoàn toàn có thể hiểu được chuyện ấy. Làm sao có thể chịu được khi bạn của mình biến mất không một lý do và tất cả những gì mình có thể làm là ngồi yên chờ đợi một tờ thông báo – đã chết hoặc tìm thấy – từ phía cảnh sát chứ? Nếu tôi là Hide, tôi cũng sẽ hành động y như cậu ấy. Hide đã dấn thân vào CCG, vào nơi mà con người chỉ sống những giờ phút ngắn ngủi và chết đi như một lẽ hiển nhiên chỉ để tìm ra sự thật về “ghoul một mắt”. Hide đã bỏ lại thế giới bình lặng sau lưng và chấp nhận đi sâu vào một nơi mà ở đó con người và ghoul tàn sát nhau để tồn tại, tất cả chỉ vì Kaneki.

Nếu nói Hide không sợ thì hoàn toàn sai. Hide sợ lắm. Cậu ấy là con người, mà con người thì vốn là những sinh vật yếu đuối. Hơn nữa Hide lại còn là một cậu trai trẻ chưa bao giờ phải tự mình đối mặt với những thứ như vậy. Thế nhưng trong nỗi sợ luôn ẩn chứa niềm tin, Hide luôn tin tưởng Kaneki vẫn còn sống và cậu sẵn sàng hy sinh mọi thứ để cứu cậu ấy. Nếu Kaneki ẩn mình trong bóng tối để không thứ gì dơ bẩn có thể chạm đến được Hide thì Hide sẽ tự nguyện mang ánh sáng của mình soi rọi vào nơi ấy và mang Kaneki trở về.

“Tôi tin Kaneki vẫn còn sống, tôi nhất định sẽ cứu cậu ấy!”

Với những ai chỉ chú tâm vào Kaneki thì Hide ắt hẳn sẽ chỉ như một cái bóng nhạt nhòa lướt qua và không để lại bất cứ ấn tượng gì. Nhưng với tôi, Hide không chỉ là một nhân vật phụ được tác giả thêm vào để tạo nên sự kịch tính trong cuộc đời của Kaneki. Hide là người bạn quý giá nhất của Kaneki, cũng là hy vọng duy nhất và cuối cùng của cậu ấy. Tôi sẽ không thể nào quên mình đã khóc như thế nào trong cảnh Hide và Kaneki gặp được nhau sau bao nhiêu ngày tìm kiếm. Không phải trong tâm trạng vui vẻ hạnh phúc với khung cảnh tươi sáng như ngày đầu tiên hai người gặp gỡ, mà hoàn toàn ngược lại. Kaneki đã là “ghoul một mắt”, đã trở thành kẻ bị truy nã trên khắp các bảng tin của CCG và là nỗi sợ của tất cả mọi người, Hide lại là một thanh tra CCG, đang bị thương rất nặng và cậu vẫn cố phàn nàn một câu: “Không ngờ pha cà phê cũng khó thật nhỉ?” để xua tan sự tĩnh lặng mà Kaneki đã mang theo bên mình bấy lâu nay. Ngay từ khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt đầy hy vọng và vẫn rực sáng y như ngày nào của Hide, Kaneki đã biết mình được tha thứ. Không cần những lời nói dài dòng, không cần thanh minh hay giải thích, chỉ một nụ cười của Hide cũng đã đủ để Kaneki thấy yên lòng. Và trong những giây phút cuối cùng khi Hide nói ra 3 chữ: “Về nhà thôi.”, Kaneki đã thật sự rơi nước mắt. Dù khỏe mạnh hay đang đau đớn, dù ngỡ ngàng vì sự thật tàn khốc hay nghẹn ngào khi gặp lại người bạn thân thiết nhất, Hide vẫn luôn giữ trên môi nụ cười tràn đầy sức sống và vui vẻ như những ngày đầu hai người họ gặp nhau.

Sau tất cả, với Hide tình bạn là thứ quan trọng nhất và chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ để thể hiện cậu là một con người xứng đáng được yêu quý như thế nào.

Ron

      

   

  

      

Comments (0)

Leave a Reply