Manga & Anime

[Review] Zero & Ichiru Kiryuu – Hai nửa của tội ác

Khi nhắc tới các series về thế giới ma ca rồng, hẳn Vampire Knight, tác phẩm nổi tiếng xoay quanh mối quan hệ giữa hai chàng trai ma cà rồng và cô gái có quá khứ nhiều bí ẩn, sẽ là một trong những cái tên được xướng lên đầu tiên. Đã qua lâu rồi những ngày đỉnh cao của bộ truyện – khoảng thời gian đã từng khiến fan ruột là tôi mất ăn mất ngủ, đã từng khiến tôi yêu thật nhiều, để rồi thất vọng cũng thật nhiều. Thế nhưng, lạ lùng thay, bất chấp dòng chảy thời gian, những xúc cảm trong tôi trước bi kịch của cặp song sinh Kiryuu năm nào vẫn còn nguyên vẹn.  

Qua nỗi bất hạnh của họ, có lẽ tác giả chỉ đơn thuần muốn tái hiện số phận của những nạn nhân bị cuốn vào xung đột giữa các ma cà rồng. Tuy nhiên, với tôi, ý nghĩa của sợi dây liên kết giữa anh em họ từ lâu đã còn vượt xa hơn thế. Hy vọng và tuyệt vọng, ý thức và bản năng, thù hận và tình yêu, đó là một mối quan hệ được dệt nên từ những yếu tố đầy mâu thuẫn.

Mâu thuẫn – khi một thợ săn tài giỏi bậc nhất lại mang trong mình khả năng chiếm đoạt của ma cà rồng từ lúc còn chưa lọt lòng, vô thức nuốt một nửa sức mạnh của em trai mình. Zero – cái tên vốn mang ý nghĩa là con số không – nhận được nhiều hơn những gì mình đáng ra được nhận ngay vào khoảnh khắc chào đời. Nếu như nửa còn lại của những cặp song sinh bất thành trong lịch sử phải chịu chung số phận bị nuốt chửng hoàn toàn, thì Ichiru, trái lại, sống sót sau tất cả nhờ một nửa sinh mệnh còn lại chưa bị ăn mất – chẳng khác nào đốm lửa tàn leo lét giữa bóng tối. Kẻ chiếm đoạt và kẻ bị tước đoạt, ngay từ đầu, sự tồn tại song song của họ không chỉ đơn giản là dưới tư cách một cặp anh em song sinh, mà còn là bằng chứng chẳng thể chối cãi cho vị thế giữa kẻ thua người thắng. Họ vừa là anh em ruột thịt, lại vừa là kẻ thù không đội trời chung – sự éo le, trái ngang tới mức bất công ấy khiến tuổi thơ vốn đã đầy sóng gió của hai đứa trẻ giờ đây lại càng chẳng thể có lấy một phút bình yên. Từ xưa, sự sống vốn luôn được xem là điều kì diệu. Thế nhưng với gia tộc Kiryuu, việc Ichiru tồn tại được sau trận chiến tranh giành sức mạnh trong bào thai – và ngày ngày phải giương mắt nhìn anh trai dễ dàng tiến gần tới giấc mơ làm thợ săn suốt đời không thành sự thực của mình – chẳng rõ nên được gọi là kì tích hay một lời nguyền rủa. Trước cả khi công chúa điên loạn Shizuka Hiou xuất hiện, dường như bóng tối vô hình của thế giới ma cà rồng đã luôn lẩn quất, náu mình trong ngôi nhà của cặp song sinh bất hạnh.

Mâu thuẫn – khi trong suốt một thời gian dài, kẻ bị tước đoạt chưa một lần căm ghét người đã lấy đi của mình gần như tất cả. Cậu hiểu rất rõ, đối với anh trai, sự tồn tại của cậu chính là sợi dây trói buộc – giam cầm anh, không cho phép anh quên đi tội lỗi của mình trong quá khứ.

“Minh đã cướp đi… và biến nó thành của mình… giống như thủ đoạn của lũ ma cà rồng vậy.”

Sự cắn rứt lương tâm, cảm giác tội lỗi và dĩ nhiên là cả bản năng vốn có của một người anh từ phía Zero đã cho Ichiru được sống những năm tháng hạnh phúc nhất của tuổi thơ. Quá quen với hơi ấm của anh, quá quen với cảm giác được bao bọc, chở che, cậu gần như không còn biết tới bất cứ điều gì khác, tới mức lệ thuộc vào anh hoàn toàn. Thay vì tìm mọi cách giành lại những gì thuộc về mình, con người ấy thỏa mãn với tất cả mọi thứ mình có. Chừng nào Ichiru vẫn còn trong vòng tay Zero, thì dù có bị cha mẹ nhìn thương hại, bị Hiệp hội Thợ săn vứt bỏ như một món đồ phế thải, sẽ chẳng có gì có thể xen vào giấc mơ hạnh phúc của cậu. Nếu như kẻ thua cuộc gạt bỏ mọi nỗi buồn trước mất mát, thì, người còn lại cũng chưa bao giờ xem trọng cái gọi là ‘chiến thắng’ của mình.

“Giống như ngày xưa, anh chưa bao giờ ngừng khinh miệt bản thân. Đó là cách tạ lỗi của anh sao?”

Dù vậy, giấc mơ đẹp đẽ nào cũng sẽ phải kết thúc. Tình yêu thương của Zero không ngăn nổi thực tại tàn nhẫn len lỏi vào thế giới màu hồng của anh em họ, lại càng chẳng đủ sức lấp đầy vị trí của một nửa bị khuyết mà Ichiru từng thuyết phục bản thân rằng mình không cần đến.

Mâu thuẫn – khi người ta có thể vừa căm hận, vừa dành tình yêu mãnh liệt cho cùng một con người.  

Suốt khoảng thời gian bốn năm đằng đẵng nhớ về anh, chưa một lần Ichiru phân biệt một cách rạch ròi tình cảm yêu ghét của chính mình: hệt như một con thú hoang, mớ bòng bong cảm xúc đã dùng móng vuốt xé đôi lí trí cậu ra làm hai nửa. Nửa sinh mệnh bị khuyết thì cuồng nộ ước muốn trả thù. Nửa sinh mệnh đã lớn lên bên Zero thì từng giây từng phút mong mỏi chạm vào anh.

Đứa trẻ đã nở nụ cười trong cái đêm Zero bị cắn là có thật. Cậu thanh niên đã lạnh lùng cầm khẩu Bloody Rose nhắm thẳng vào anh là có thật. Và người đã ôm lấy Zero, ngả đầu vào vai anh trong đêm cuối cùng ở học viện với gương mặt hạnh phúc nghẹn ngào cũng chẳng phải là ảo ảnh hư vô. Dù là yêu hay ghét, rõ ràng với Ichiru, Zero mãi mãi là một người quan trọng, cũng giống như Zero đã bất chấp sự phản bội không thể tha thứ của Ichiru để mong mỏi và thương nhớ cậu suốt bốn năm chia lìa:

“Xin hãy thôi đi… Tôi không muốn mất thêm ai nữa.”

“Tôi vui lắm… cứ tưởng mình đã chết trong lòng Zero từ lâu lắm rồi.”

Giữa ngọn lửa thù hận, Ichiru đã tìm mọi cách cắt đứt sợi dây nối liền hai người để sống như một bản thể độc lập toàn vẹn. Tuy nhiên vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, con người ấy mới nhận ra: Zero đã lấy mất từ cậu một nửa sinh mệnh – nghĩa là một nửa con người cậu đã thuộc về Zero. Không có Zero, cậu mãi mãi chẳng bao giờ có thể hoàn thiện.

Cái chết vẹn toàn nhất, do đó, sẽ là cái chết trong vòng tay anh.

“Tôi sắp có thể… hợp thành một… với Zero rồi.”

Zero cũng hiểu điều ấy. Trái tim nhân hậu thuần khiết tới mức vô lí sau tất cả những khổ đau đã nếm trải không cho phép anh nhìn thấu hết bóng tối trong lòng Ichiru, thế nhưng vẫn có một điều mà cả hai luôn tìm được tiếng nói chung. Và việc nữ chính Yuuki thoáng thấy được bóng dáng Ichiru trong kí ức Zero, hay cô bé Maria tìm thấy hơi ấm của Ichiru khi được Zero ẵm trong lòng chỉ càng cho thấy đó không phải niềm tin chủ quan của những kẻ trong cuộc: họ là một, là quả trứng tròn vẹn, sinh ra để thuộc về nhau.

Những giằng xé, dằn vặt nội tâm của cặp song sinh Kiryuu vừa khiến thế giới trong Vampire Knight thêm phần tăm tối, lại vừa giống như một nốt nhạc trong trẻo làm câu chuyện càng trở nên thấm đẫm tình người. Đối với riêng tôi, họ chính là đỉnh cao trong nghệ thuật xây dựng nhân vật của tác giả Matsuri – và cũng là cái đỉnh cao mà trong suốt nửa còn lại của bộ truyện, bà đã mãi mãi không bao giờ có thể vượt qua được.

                                                                                                                                       Mí Dù

Comments (1)
  1. Yuuki Kuran says:

    tks tác giả nhiều lắm,bạn có thể làm review về shizuka&ichiru và kaname & the hooded woman được ko
    P/s:mình vẫn yêu vampire knight nhiều lắm cho dù…

Leave a Reply